BRANDON WILIAMS: NÉM LIVERPOOL QUA MỘT BÊN, CẢ HỌ NHÀ TÔI THÍCH MAN UTD

Sau những Nani, Carrick, Fabio… hôm nay đến lượt một anh chàng được sinh ra vào thế kỷ mới, lên tiếng trong chương trình United và những điều chưa kể, đó là hậu vệ trẻ Brandon Williams. Ngôi sao sinh năm 2000 đối diện với phóng viên của MUTV và kể về bước đường sự nghiệp đầu đời của mình một cách rất thú vị.

Trong quá trình tôi lớn lên, cha mẹ đã phải hi sinh rất nhiều cho sự nghiệp bóng đá của tôi. Họ đều có công ăn việc làm ổn định, nhưng phải thay phiên nhau đưa tôi đến sân tập, họ dựa vào nhau để dành những gì tốt nhất cho tôi. Cả hai đều phải hi sinh rất nhiều, vì vậy tôi thực sự hạnh phúc khi được làm con của họ!

Cha tôi, Paul, là một ông bố điển hình: ông ấy thích làm theo khuôn mẫu, hơi gắt gỏng nhưng lại hay cười nói vui vẻ. Mẹ tôi, Lisa, là người nói nhiều hơn. Mẹ luôn bảo vệ tôi vì tôi là con trai duy nhất, hay có thể gọi theo kiểu “con trai cưng của mẹ.” Bà ấy có quán cà phê riêng, còn bố thì cùng bạn làm công việc lắp cửa sổ ở những toà nhà cao tầng. Cả hai đều làm việc rất chăm chỉ, họ luôn như vậy.

Lớn lên, Manchester United như làm nhà tôi phát cuồng vậy. Một chị của tôi cũng từng chơi bóng đá nên nhà chúng tôi lúc nào cũng chỉ có bóng đá, bóng đá và bóng đá. Vì tôi là con trai duy nhất nên bố cho tôi xem bóng đá bất cứ khi nào nó được chiếu trên TV, mọi người cũng chú tâm vào xem. Mọi người đều hâm mộ United, kể cả mẹ tôi – người luôn nghĩ rằng mình luôn hiểu mọi thứ về bóng đá, nhưng thực tế mẹ tôi không biết đâu.

Hồi nhỏ, nếu không xem bóng đá thì tôi chơi bóng đá. Có 1 cái sân bê tông ngay bên ngoài cửa sau của ngôi nhà tôi. Ngay sau khi buổi học ở trường kết thúc, tôi sẽ có mặt ở cái sân đó, điều này diễn ra mỗi ngày. Tôi chạy về từ trường học, quăng sách vở đồ dùng trên sàn nhà, ném quần áo vào bất cứ chỗ nào bạn có thể. Chỉ còn áo phông và quần đùi, dù thời tiết thế nào cũng không thành vấn đề. Tôi chỉ cần tới đó, vui chơi, đá bóng trong phần còn lại của ngày, cho tới khi đèn đường bật sáng.

Rất đông người ở cả khu phố ở đó. Tất cả chúng tôi còn quá nhỏ để có điện thoại, vì vậy không thể sắp xếp được cuộc hẹn. Mọi người chỉ ra sân và bắt đầu thi đấu. Với tư cách là cầu thủ, tôi thấy đó là một trải nghiệm rất rất hay. Bạn sẽ có đôi bàn tay và đầu gối đầy vết xước khi chơi trên nền bê tông với những chàng trai lớn hơn bạn 1 tuổi hoặc thậm chí 10 tuổi, đó là vấn đề lớn. Trải nghiệm tuyệt vời!

Lần đầu tiên tôi chơi United là khi mới 7 tuổi. Tôi đang thi đấu ở đội địa phương trong một giải đấu tại Blackpool thì các tuyển trạch viên từ khoảng 8 đội khác nhau đến gặp bố tôi. Họ nói với bố tôi rằng họ muốn tôi tới đây, tới kia, tới đó. Đó là tất cả những đội mà bạn có thể mong đợi: từ United, City đến Liverpool, Everton… Nhưng rõ ràng chúng tôi quyết định tới United.

Bạn sẽ không thể kí hợp đồng cho tới khi đủ 9 tuổi, vì vậy khoảng thời gian đầu có thể gọi là thử việc. Tôi chơi vui vẻ trong đó khoảng từ 7 đến 9 giờ. Tôi tập luyện ở United và thi đấu cho đội địa phương của mình. Sau đó, chúng tôi lại dự một giải đấu ở Blackpool hai năm sau, khi tôi vừa tròn 9 tuổi. Chúng tôi vừa giành chiến thắng để lọt vào  trận chung kết thì bố tôi nói rằng nhận được đề nghị kí hợp đồng từ United.

À không, không hẳn đúng như vậy. Những gì thực sự bố nói với tôi là: “Họ không đưa cho con 1 bản hợp đồng.” Tôi đã rất thất vọng, nhưng ông ấy đã quay lại và nói: “Ba đùa ấy mà.” Bố tôi đấy, ông ấy rõ ràng là một người rất thích trêu trọc. Nhưng đó là 1 khoảnh khắc tự hào đối với tôi. Tôi được thông báo rằng mình nhận được 1 bản hợp đồng. Giao kèo 2 năm, tức từ 9 đến 11 tuổi. Hãy nghĩ thử xem: 9 tuổi, nhận được hợp đồng với CLB lớn nhất thế giới, đội đã có Champions League và tất cả danh hiệu khác. Đó thực sự là 1 cảm giác hạnh phúc.

Có 1 vấn đề nhỏ. Như tôi đã nói, chúng tôi vượt qua trận bán kết giải địa phương khi được thông báo hợp đồng, nhưng tôi phải đến Manchester ngay để hôm sau kí hợp đồng – tức là ngày diễn ra trận chung kết. Hợp đồng được kí lúc 10h sáng và trận đấu diễn ra lúc 11h sáng. Tôi đã phải rời đội mà không thể chơi trận đấu ấy. Họ đã thua 2-1, nhưng có lẽ cũng là kết quả phù hợp.

Tôi không thể tin được khi tôi thực sự kí hợp đồng. Những người hùng trong lòng tôi khi đó là Rooney, Ronaldo và Tevez, và tôi trở thành người cùng đội với họ. Một kí ức lớn trong những năm tháng xem bóng đá của tôi là xem họ thi đấu cho United mùa 2007/08. Đó là 1 mùa giải đáng kinh ngạc, họ đã chơi thứ bóng đá rất tuyệt vời. Cho dù xem ở TV hay may mắn được xem ở Old Trafford, những khoảnh khắc ấy tôi vẫn thấy thật tuyệt khi nhìn lại.

Tôi không nhớ chính xác trận đấu đầu tiên tôi đi xem United đá, nhưng tôi nhớ rất rõ những gì xảy ra trước đó. Tôi và bố đứng trong căn phòng chờ khá chật. Mọi người thì đang nhận xúc xích, bia và một vài thứ khác. Sau đó, chúng tôi đi lên bậc thang và tiến vào chỗ ngồi. Đi được vài bước thì trời bắt đầu sáng hơn. Sau đó, tôi nhìn thấy sân cỏ, tất cả đều sáng bừng bởi ánh sáng của đèn pha. Tôi có chút sợ hãi và nghĩ: “Điều này thật không thể tin được.” Tôi thực sự choáng ngợp.

Đối với tôi việc có được 1 bản hợp đồng chơi cho United, ngay cả khi đã 9 tuổi, là điều gì đó khiến tôi và gia đình rất đỗi tự hào. Ở độ tuổi đó, không phải thời điểm để bạn phải lao động chăm chỉ, vui chơi vẫn là nhiều hơn. Mọi thứ nghiêm túc hơn khi tôi bắt đầu hành trình với các lứa trẻ.

Tôi luôn nhìn xung quanh, cả bạn bè lẫn gia đình để tìm nguồn cảm hứng, không chỉ là về bóng đá. Anh họ là một người bạn thân của tôi đều là dân quyền Anh, cả hai đều có cấp bậc khá cao. Tôi tự hào vì những gì họ làm được trong sự nghiệp của mình. Đó là động lực cho tôi. Theo tôi thấy, họ đều là những người muốn trở nên giỏi nhất trong lĩnh vực của mình.

Đôi khi có 1 ngày nghỉ, hoặc đợt giãn cách xã hội, tôi đến xem họ luyện tập, xem họ chuẩn bị như thế nào so với tôi ở bóng đá. Tôi cũng áp dụng một vài điều vào quá trình tập luyện của mình. Trước khi chúng tôi bắt đầu giai đoạn tiền mùa giải, tôi đã có 1 khoá huấn luyện boxing kéo dài 1-2 tuần để có thêm sức khoẻ. Đó là 1 hình thức tập luyện khác, và tôi thấy thói quen riêng ấy khá tốt cho tôi.

Quyền Anh tôi chơi khá ổn, không đến nỗi tệ, nhưng bóng đá đương nhiên luôn được ưu tiên. Khi tôi được đôn lên đội một ở United, đó là chuyện hệ trọng với tôi và gia đình. Rõ ràng bạn sẽ không bao giờ ngừng học hỏi. Tôi không bao giờ nói rằng mình đã làm được, nhưng thật tuyệt khi ở vị trí đó.

Mọi người có thể đã xem đoạn clip trên mạng về việc tôi tặng bố một chiếc xe hơi mới vào ngày sinh nhật. Phản ứng của bố tôi rất vui, đó là điều thực sự quan trọng mà tôi đã làm. Gia đình tôi không phải lúc nào cũng ở tình trạng tài chính dư dả, nhưng bố mẹ luôn đảm bảo đủ tiền để nuôi tôi và các chị em. Vì vậy, việc trả ơn cho bố 1 món quà gì đó là khoảnh khắc thực sự hạnh phúc đối với tôi.

Công việc của bố tôi có thể ở bất cứ đâu nên ông ấy cần 1 chiếc ô tô, còn mẹ tôi thì không cần, dù bà có thể lái xe, bởi mẹ tôi chỉ có công việc ở gần. Mẹ tôi thích đi bộ tới nơi làm việc, hoặc để gặp bạn bè và gia đình. Mẹ tôi đã làm rất nhiều việc cho gia đình này, điều đó làm bà ấy thực sự hạnh phúc.

Điều này rất quan trọng với tôi. Nhìn gương mặt của bố và mẹ khi nhận những món quà, điều đó tuyệt vời hơn bất cứ thứ gì trên đời. Nó cũng mang lại cho tôi nguồn động lực. Để có được những điều tốt đẹp, tôi phải làm việc chăm chỉ trên sân cỏ. Nếu không làm được, tôi không thể giúp đỡ bố mẹ lâu dài. Tôi muốn đỡ đần bố mẹ suốt cuộc đời này, vì vậy tôi phải tiếp tục nỗ lực từng bước một – giống như họ đã làm cho tôi vậy.

Tin mới hơn